1
CHÀO MỪNG ANH CHỊ EM LAM VIÊN GHÉ THĂM TRANG NHÀ LAM THÀNH CỔ - QUẢNG TRỊ

Mười bước chuyển hóa Tư Duy của một đoàn viên GĐPT

Đăng lúc: Thứ năm - 13/08/2015 18:55 - Người đăng bài viết: Ban Biên Tập
Dựa lên ý nghĩa của mười bức tranh chăn trâu (thập mục ngưu đồ) của Đại Thừa, chúng tôi nhận thấy mỗi đoàn viên GĐPT cũng phải trải qua mười bước chuyển hóa tư duy để trở nên một Phậ t tử chân chính đúng với mục đích của GĐPT. Chúng tôi so sánh mười bước này với mười bức tranh chăn trâu như sau:
 
Bước 1 – Tìm một hướng đi
 

Có một giây phút nào đó, có những cơ duyên nào đó, mình bổng cả m thấy cần phải thay đổi nếp sống, thay đổi hành  động, thay đổi ngôn từ, thay đổi suy tư vì mình muốn có một cái gì mới hơn, tốt hơn, lợi ích hơn, hợp lý hơn; vì mình nhận thấy mình với mọi người xung quanh có một sự tương quan rõ ràng có ảnh hưởng đến tình cảm tâm tư của mình, khi thì thoải mái vui vẻ , khi thì bực bội phiền não; vì nhiều khi thấy ngày tháng dần qua mà mình cứ vớ  vẩn chẳng biết mình nên sống theo nếp sống nào để có một tương lai tươi đẹp vững chắc. Nhưng những giờ phút suy tư như vậy cũng hiếm có vì hằng ngày mình vẫn theo tập quán cũ trong gia đình, trong xóm giềng, vẫn vui buồn, giậ n hờn, gây gỗ, chửi bới, la hét, tranh giành, lo lắng, sợ hãi v.v. và v.v.
 
Bước 2 - Thấy GĐPT sinh hoạt 

Rồi một hôm, ngày chủ nhậ t, tình cờ có đứa bạn  đến rủ đi chơi, cái lối  đi chơi lang thang đây đó, rất quen thuộc với mình.  Nhưng hôm đó, không biết cảm hứng thế nào, mình lại lạc lối tới một ngôi chùa. 
Có lẽ nơi đây có những tiếng hát, tiếng cười, tiếng vổ tay, tiếng còi. Đó là những âm thanh mình tưởng không bao giờ có ở các ngôi chùa ngoài tiếng chuông mõ, tiếng tụng kinh niệm Phật của các vị sư sãi. Rõ ràng mình đã được chứng kiến tận mắt một GĐPT sinh hoạt với những em thiếu niên thiếu nữ trạc tuổi mình.  Sau ngày chủ nhật đó, những hình ảnh, những âm thanh vui trẻ, chân thành, hồn nhiên, thỉnh thoảng vẫn trở về trong tâm trí mình, và mình muốn tìm hiểu hơn nữa lề lối sinh hoạt này. 
Một hôm mình lại đến chùa vào ngày chủ nhật và lần này nhìn kỹ hơn mình nhận ra một  đứa bạn cùng lớp (cùng xóm) có mặt trong đoàn GĐPT này. Nó cũng thấy mình, đến nói chuyện với mình…
 
Bước 3 – Làm bạn đoàn
 

Sau mấy lần gặp nhau và nói chuyện về  GĐPT với  đứa bạn mình đi tới một quyết  định mới: xin Ba Má cho mình đi sinh hoạt vớ i GĐPT…   Đương nhiên mình được Ba Má chấp thuận ngay.  Và từ đó, mỗi chủ nhật mình  đến với GĐPT, từ chỉ có một bạn giờ đây mình có thêm nhiều bạn. Lúc đầu mình còn e thẹn chưa quen nên ngượng nghịu, nhưng dần dần thấy tự nhiên hơn vì các anh chị đối xử với mình sao
dễ  chịu quá.  Mình bắt  đầu biết lễ  Phật, tụng kinh niệm Phậ t, khi nhớ  khi quên; bắt  đầu biết Phậ t pháp biết Tam Bảo, biết các bài hát, các trò chơi, biết các món chuyên môn v.v.   Đúng là mình đang làm quen với sinh hoạt của GĐPT và mình cũng dần dần xa cách các bạn trước kia hay rủ rê làm những việc vô ích phung phí sức kh ỏe, phung phí thì giờ. Sau một thời gian làm quen như vậy, mình cảm thấy có nhiều thay đổi nơi mình. Ba Má có vẻ yêu thương mình hơn, có lẽ vì thấy mình ít  đi chơi, ngoan hơn, học hành chăm chỉ hơn và có tiến bộ trong một số hành  động, ngôn ngữ và ý nghĩ . Đúng là mình đã thật sự chuyển hóa mức  độ nào trong nếp sống của mình vì nhận được cái tình thương chân thật của GĐPT – Tình Lam.

Bước 4 – Phát nguyện vào đoàn 

Và một ngày trọng đại  đến với mình, ngày mà các anh các chị huynh trưởng tổ chức một buổi lễ gọi là “Lễ Phát Nguyện” cho các em mới làm quen với Đoàn sau một thời gian, để trở nên một đoàn viên chính thức của Gia Đình Phật Tử, với trọn vẹn quyề n lợi và bổn phận. Sau khi đã phát nguyện, đã mang huy hiệu Hoa Sen,  đã biết “bắt  ấn” chào nhau, mình cả m thấy sung sướng hãnh diện gắn liền khăng khít với Đoàn, đội, chúng. Hơn nữa mình thấy “lớn” thêm một tí trong tinh thần. Những lời nhắn nhủ của các anh các chị huynh trưởng trong buổi lễ phát nguyện đi vào trong trí óc mình, đi vào trong tim mình và đòi nằm lì trong đó mãi. Mình có cảm giác như mang nặng một lời thề: quyết tâm sống với Đoàn, với GĐPT.
 
Bước 5 – Yêu thương Đoàn 

Quyết tâm sống với đoàn vì mình đã được các anh các chị huynh trưởng thật sự yêu thương, thật sự chăm sóc, hướng dẫn, giúp đỡ, chỉ  vẽ  với nhiệt tình và kiên nhẫn. Mình không vắng mặt một buổi họp nào, mình đến với Đoàn, với Chúng, với  Đội, với niềm tin vui.  Mình thíchhát, thích chơi, thích học.  Mình hăng say thi đua với các bạn trong các buổi  đi cắm trại, trong các buổi văn nghệ  v.v.  Và mình đã khám phá ra rằng mình  đã vui với cái vui của  Đoàn  Đội Chúng và cũng buồn với cái buồn của  Đoàn Đội Chúng. Mình đã yêu thương Đoàn thật rồi. Hôm nào họp  Đoàn thấy vắng ai, mình đã lo tìm hiểu lý do và sẵn sàng tham dự công việc “đi thăm viếng”… Còn nhiều chuyện nữa, những mình không thể kể hết được.  Mình chỉ biết mình đã yêu thương Đoàn lắm rồi!
 
Bước 6 – Làm Đội, Chúng trưởng

Ngày tháng trôi qua, mình vui sống với Đoàn, Đội Chúng và mình lớn lên dần theo thời gian. Kinh nghiệm, tình thương và trí tuệ cũng lớn theo mình. Ở nhà, đến trường hay đến với đoàn, lúc nào mình cũng ngoan, vui, hăng say, tiến bộ, xông xáo. Có lẽ vì vậy mà các anh chị cử mình đi dự trại “Anôma – Ni-Liên” để chuẩn bị lãnh vai trò Đội trưởng, Chúng trưởng. Mục đích của trại này là nâng cao chất lượng về khả năng và tư cách đoàn viên, kiểm chứng tinh thần kỷ luật tự giác, tinh thần trách nhiệm. 
Sau khi trúng cách trại này, mình được “móc lon” Đội trưởng, Chúng trưởng. Các anh chị Đoàn trưởng giao đội, giao chúng cho mình  điều khiển. Thật là một thử thách lớn lao đối với mình sau ngày lễ phát nguyện, nhưng còn ai nữa, mình không nhận thì ai lãnh đây!  Mình nhận với hy vọng rằng tình thương và trí tuệ của các anh chị huynh trưởng sẽ giúp mình xứng đáng với sự tin cậy của  Đoàn. Đây là một chuyển hóa quan trọng về tư duy của mình.

Bước 7 – Làm Huynh Trưởng

Tình Lam ngày càng thắm thiế t. Sống với GĐPT với vai trò Đội Chúng Trưởng thật “mệt” nhưng cũng thật “vui”.  Mình không nhỏ lắm mà cũng không lớn lắm. Không có mình thì buổi sinh hoạt yếu đi, Đội Chúng mình như rắn không  đầu, ngơ ngơ ngác ngác, làm cả  Đoàn cũng ảnh hưởng theo. Mình cảm thấy mình với Đội Chúng là một: mình vui khỏe thì Đội Chúng vui khỏe, mình xuống tinh thần thì Đội Chúng tê liệt èo ọp!  Qua vai trò Trưởng, mình ý thức được rằng: tổ chức nào cũng là một hệ thống tổ chức có tôn ti trật tự chặt chẻ , trên dưới ngang dọc,  để  truyền đạt thông tin mọi sự sinh hoạt của tổ chức từ trên xuống và từ dưới lên.  Mỗi trưởng là cặp mắt là đôi tay của trưởng cấp trên để quán xuyến bảo bọc sinh hoạt của tập thể . Với sự nhận xét trên, mình không sợ sệt lo lắng mà hãnh diện sung sướng khi được các anh chị trưởng đề cử đi dự trại “Lộc-Uyển”, trại đào tạo huynh trưởng nhằm chuẩn bị  “nắm” đoàn. Sau khóa học mình nhận thấy có tiến bộ nhiều mặt, có mặt cũng còn “yếu” mà có mặt cũng “ được”. Mình cảm thấy tương đối có khả  năng, có đạo đức, có ý thức trách nhiệ m, có kỷ luật tự giác để chuyển hoán theo Bi Trí Dũng. GĐPT đã long trọng giao cho mình “chăn dắt” đoàn, mình can đảm nhận lãnh vai trò huynh trưởng nghĩa là không bao giờ chấp nhận cuộc sống yếu đuối èo ọp của Đoàn phải tìm ra mọi cách sinh hoạt để đưa Đoàn tiến lên 3 mặ t:  Sức khỏe, Trí tuệ và Công đức.
 
Bước 8 – Huynh trưởng và GĐPT là một

Phải trải qua một thời gian dài đầy thử thách mình mới nhận thấy huynh trưởng và GĐPT là một. Ở đâu có GĐPT ở đó có huynh trưởng. Ở đâu có huynh trưởng ở đó có GĐPT. GĐPT là nguồn sống của Huynh trưởng và huynh trưởng là sức sống của GĐPT. Đến nơi nào có GĐPT rồi thì huynh trưởng gia nhập. Huynh trưởng đến nơi nào chưa có GĐPT thì thành lập GĐPT. GĐPT còn thì huynh trưởng còn. Huynh trưởng còn thì GĐPT còn. Mình không còn tách rời ra khỏi GĐPT nữa.  Tứ hải giai huynh đệ - Bốn biển là anh em - Khắp thế giới  đoàn viên GĐPT là anh em. Huynh trưởng là của tất cả GĐPT. Huynh trưởng không còn là của riêng của một GĐPT nào, của một vùng nào, của một tiểu bang nào, của một miền nào. Huynh trưởng không của Ban Hướng Dẫn này, Ban Hướng Dẫn nọ . Huynh trưởng của tất cả mọi người.
 
Bước 9 - Trở về  với Phật Pháp 

Phật pháp là chỗ dựa của Huynh trưởng, của đoàn viên GĐPT của GĐPT. Phật pháp là viên ngọc quí, là một vườn hoa, là một thư viện, là một dược phòng, là một siêu thị, là chấ t liệu dinh dưỡng cần thiết cho  đời sống đạo đức của mọi người. Phật pháp giúp mọi người chuyển hóa từ xấu qua tốt từ tốt qua tốt hơn nữa, và từ tốt hơn tới tốt nhất, tới giác ngộ. Trong suốt thời gian sống với GĐPT, đừng có tưởng mình đã thông hiểu Phật pháp. Phải có thời gian kinh nghiệm cuộc đời, phải thường xuyên dành thì giờ nghiên cứu Phật pháp, đối chiếu với sinh hoạt hằng ngày, mới thâm hiểu Phật pháp. Huynh trưởng dù ở cấp nào, không am tường Phật pháp, chưa thể coi là một huynh trưởng hoàn toàn. Huynh Trưởng phải trang bị  Phật pháp cho mình, làm ngọn đèn pha chiếu sáng con đường mình tới Bi Trí Dũng.
 
Bước 10 - Nguyện vì đời, vì xã hội

Khi một huynh trưởng đã thấ m nhuần Phật pháp sẽ  thấy Phật pháp bất ly thế gian pháp. Phật pháp là đạo, thế gian pháp là đức. Đạo đức không thể tách rời xa được vì Đạo là lý thuyết và Đức là thực hành. Lý thuyết và thực hành là một - Gọi là tri hành hợp nhất.  Muốn chuyển hóa bản thân, huynh trưởng phải theo Bi Trí Dũng.  Muốn chuyển hóa đoàn, chuyển hóa xã hội cũng phải theo Bi Trí Dũng. 
Cuộc sống của Huynh trưởng không còn thu hẹp trong phạm vi Gia  Đình Phật Tử nữa mà trải rộng ra trong mọi tầng lớp xã hội, trải rộng tình thương và trí tuệ, biến hung thành “vô lượng công đức”. Có như vậy mình mới là một Phật tử chân chính.
Theo ngôn ngữ khoa học kỷ thuật hiện đại thì Huynh trưởng là một computer trong những công ty doanh nghiệp góp phần phát triển chung với vô số lượng computers khác đưa xã hội tiến lên diệt khổ xây dựng hạnh phúc.

                                                                    (Tài liệu sưu tầm)
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 
1

LIÊN KẾT LAM

   
 

Bộ đếm

  • Đang truy cập: 15
  • Hôm nay: 1925
  • Tháng hiện tại: 50807
  • Tổng lượt truy cập: 3905505